Tardis, anyone?
- Feb 5, 2015
- 2 min read
I need a TARDIS. Just a small one. Even a time-share TARDIS would do. A way to get to three conferences and four schools in a day, and still have time to sleep. And at least one quiet family meal with Bryan. Managed that for the first time in two months tonight, though, admittedly, half an hour later I am tapping this.
It has been wonderful. Chaotic. Humbling, standing in the same room with so many extraordinary people, who give so much to so many with no thought of return. Overwhelming covers it most accurately, with so much happening that there hasn’t been time to absorb it all, much less process what has happened.
Sitting here in the valley it is as if it all happened to someone else, up there on a stage in the wind on Australia Day. I gave up counting after eighty-four interviews. And now …
Work. Getting things done. Most days are still filled with answering emails and there are seven boxes of conventional mail to answer – forgive me if you don’t get an answer till 2018, but it will come.
But this year, as Australian Children’s Laureate and 2015 Senior Australian of the Year, there is an even greater chance to get things done. To convince teachers, parents and the kids themselves that everyone can read and there is no ‘one size fits all’ that will work for everyone in exactly the same way. But if we fail even one kid we have failed, leaving kids shut out from modern social life and the extraordinary written heritage of humanity.
We all need stories. We have a right to stories. Stories tell us who we are, how we got here – and what we can do next. They give us the power to dream and the tools to achieve those dreams.
What do I plan for this year? Simply more. More regional tours to more tens of thousands of kids, convincing them that they do have choices, that, no, I can’t promise that it will be easy but that there are people who want to help and can help, and if they keep looking they’ll find them. Convincing teachers that no kid – even that brat who keeps sneering in the back corner – is hopeless. That there is no such thing as reading problems, but teaching challenges. That we can do it – because in twenty-five years of meeting ‘hopeless’ kids, I have never met one who actually is.
It’s a mindset change, mostly. Teaching programs like MultiLit exist, work and can be validated. There are programs now to enable teachers to upgrade their skills to specialise in literacy.
And, as well as that, there will be conferences and more articles (I have been averaging an article and a half a day since November both for Australia and overseas), tweets, blogs lobbying politicians, universities and government departments. And, if at all possible, doing some writing too – and by writing I mean the worlds I create, not the one we are all trying to make better.
But fiction helps with that too. Stories matter.





















789P mình mới thấy bạn bè nhắc nên bấm vào xem thử cho biết thôi, chủ yếu coi giao diện với thông tin họ để thế nào. Vào trang cái là thấy họ đặt phần nói về link truy cập “xác thực chính chủ” khá nổi, nằm chỗ dễ thấy nên khỏi phải kéo tìm lâu. Mình cũng chỉ đọc lướt đoạn giới thiệu thương hiệu (nghe nói lập cuối 2025) với mấy dòng cam kết vận hành, cách viết khá gọn và dễ hiểu, không kiểu nhồi chữ. Trải nghiệm lướt trang thì ổn, chuyển qua lại giữa các mục không bị khựng nhiều. Nói chung cảm giác họ chăm chút phần an toàn và trình bày thông tin…
dh88 dạo này thấy mọi người nhắc hoài nên mình cũng bấm vào xem thử cho biết, kiểu ngó giao diện thôi chứ không làm gì sâu. Ấn tượng đầu là trang chủ chia khối nội dung khá rõ, tiêu đề đặt dễ nhìn nên lướt nhanh vẫn nắm được họ đang nói đoạn nào, không bị rối mắt. Mình có đọc qua phần giới thiệu thương hiệu, cách viết tập trung vào trải nghiệm người chơi với công nghệ vận hành nên cảm giác mạch lạc, không lan man. Với lại mình để ý mục thể thao nhìn giống cập nhật kèo theo thời gian thực, kiểu đang xem diễn biến là số liệu thay đổi ngay nên nhìn…
98win mình ghé thử cho biết thôi, tại thấy mọi người nhắc nhiều quá nên tò mò xem giao diện thế nào. Vừa vào là thấy trang làm kiểu chia khối rõ ràng, nhìn phát biết chỗ nào là nội dung chính chứ không bị dính hết vào nhau. Mình lướt xuống cũng không bị “lạc”, vì tiêu đề đặt khá nổi và tách bạch nên mắt bám theo dễ. Có đoạn nói về tải app nữa, họ viết ngắn gọn kiểu dùng app thì thao tác nhanh và ổn định hơn so với dùng trình duyệt, đọc cái hiểu liền. Nói chung cảm giác thân thiện cho người mới như mình, không phải đoán nút này để làm gì.…
33win mình vô thử cho biết vì thấy mấy ông bạn hay nhắc, chứ cũng không định ngồi lâu. Ấn tượng đầu là trang nhìn khá sạch, kiểu chia nội dung theo từng khối nên lướt xuống không bị ngợp. Mấy tiêu đề to rõ ràng, đọc cái là biết họ đang nói về gì, nhất là đoạn nhấn mạnh chuyện minh bạch pháp lý với an toàn nên mình thấy yên tâm hơn chút. Mình cũng thích kiểu viết thẳng, không vòng vo, nên chỉ cần kéo nhẹ là nắm được ý chính. Nói chung không phải dạng trang nhồi chữ liền tù tì, mà bố cục theo box, tiêu đề nổi bật và phần nội dung tách riêng…
SUNWIN mình cũng mới ghé thử vì thấy mấy đứa bạn nói suốt, kiểu vào xem cho biết thôi. Ấn tượng đầu là giao diện nhìn hiện đại mà không bị lòe loẹt, chữ dễ đọc nên lướt nhanh vẫn nắm được ý. Mình để ý họ nói khá nhiều về chuyện vận hành ổn định với minh bạch, đọc thấy “thật” hơn mấy chỗ hay phóng đại. Có đoạn nhắc bảo mật nhiều lớp nên cũng yên tâm nhẹ, ít nhất họ chạm đúng cái người dùng hay ngại. Mình không chơi gì, chỉ xem nội dung giới thiệu thôi mà thấy trang sắp xếp gọn gàng, kéo xuống là từng khối tách rõ, tiêu đề nổi bật nên…