top of page

Tardis, anyone?

Feb 5, 2015
2 min read

I need a TARDIS. Just a small one. Even a time-share TARDIS would do. A way to get to three conferences and four schools in a day, and still have time to sleep. And at least one quiet family meal with Bryan. Managed that for the first time in two months tonight, though, admittedly, half an hour later I am tapping this.

It has been wonderful. Chaotic. Humbling, standing in the same room with so many extraordinary people, who give so much to so many with no thought of return. Overwhelming covers it most accurately, with so much happening that there hasn’t been time to absorb it all, much less process what has happened.

Sitting here in the valley it is as if it all happened to someone else, up there on a stage in the wind on Australia Day. I gave up counting after eighty-four interviews. And now …

Work. Getting things done. Most days are still filled with answering emails and there are seven boxes of conventional mail to answer – forgive me if you don’t get an answer till 2018, but it will come.

But this year, as Australian Children’s Laureate and 2015 Senior Australian of the Year, there is an even greater chance to get things done. To convince teachers, parents and the kids themselves that everyone can read and there is no ‘one size fits all’ that will work for everyone in exactly the same way. But if we fail even one kid we have failed, leaving kids shut out from modern social life and the extraordinary written heritage of humanity.

We all need stories. We have a right to stories. Stories tell us who we are, how we got here – and what we can do next. They give us the power to dream and the tools to achieve those dreams.

What do I plan for this year? Simply more. More regional tours to more tens of thousands of kids, convincing them that they do have choices, that, no, I can’t promise that it will be easy but that there are people who want to help and can help, and if they keep looking they’ll find them. Convincing teachers that no kid – even that brat who keeps sneering in the back corner – is hopeless. That there is no such thing as reading problems, but teaching challenges. That we can do it – because in twenty-five years of meeting ‘hopeless’ kids, I have never met one who actually is.

It’s a mindset change, mostly. Teaching programs like MultiLit exist, work and can be validated. There are programs now to enable teachers to upgrade their skills to specialise in literacy.

And, as well as that, there will be conferences and more articles (I have been averaging an article and a half a day since November both for Australia and overseas), tweets, blogs lobbying politicians, universities and government departments. And, if at all possible, doing some writing too – and by writing I mean the worlds I create, not the one we are all trying to make better.

But fiction helps with that too. Stories matter.

 
 
 

73 Comments


maisidel.gado1.9.4
Sep 11

88vbet mình thấy được nhắc hoài nên cũng bấm vào xem thử cho biết, kiểu lướt nhanh chứ không ngồi đọc kỹ. Giao diện nhìn khá thoáng, chữ không bị dồn và mấy phần nội dung được chia khối rõ ràng nên kéo xuống không bị rối mắt. Mình có để ý đoạn giới thiệu thương hiệu họ ghi luôn mốc thành lập năm 2016 ở Philippines, đọc cái là hiểu họ muốn nói về nguồn gốc từ đâu. Ngoài ra có chỗ họ để số liệu hoạt động theo dạng khung bảng nên nhìn gọn, không phải mò trong một đống chữ dài. Nói chung cảm giác site làm “sạch” và dễ theo dõi, nhất là mấy box thống…

Like

katrinach.av.e.z.5202
Sep 10

Socolive nhìn kiểu giống mấy trang mình hay lướt trước đây, nhưng đỡ “lắt léo” hơn hẳn. Mình vào thử cho biết thôi, chứ không có nhu cầu moi móc gì cả. Cái mình thích là menu để khá lộ thiên, nên khỏi phải chơi trò trốn tìm với mấy nút điều hướng như nhiều trang khác. Cuộn một vòng thấy các khối nội dung chia rành mạch, nhìn phát biết chỗ nào là thông tin chính, chỗ nào là phần phụ. Có đoạn trình bày dạng bảng cột khá gọn, đọc nhanh vẫn bắt được ý mà mắt không bị mỏi vì chữ dính vào nhau. Nói chung cảm giác dùng hợp với người lười đọc kỹ như mình,…

Like

pennywagne.r86.4.41
Sep 10

TG88 là một trang mình vừa ghé qua để nhìn thử bố cục, vì mấy site kiểu này thường nhìn giống nhau nên mình cũng giữ thái độ dè chừng; mà lướt một vòng thì thấy họ chia nội dung theo từng khối rõ ràng, mắt mình bắt được mình đang ở đâu khá nhanh, chữ không bị dồn dập nên đọc cũng đỡ mệt. Mình thích mấy đoạn họ đưa thông tin dạng bảng cột, kiểu liếc qua là hiểu ý chính chứ không phải ngồi mò từng dòng; menu cũng đặt chỗ dễ thấy nên nhảy qua lại giữa các mục khá trơn. Trên trang còn có chỗ nhắc là họ ghi nhận hơn 2,4 triệu lượt truy…

Like

billy24barne.s7.8.3.5
Sep 06

kuwin có dễ nhìn không nhỉ? Mình vừa mở thử trên máy tính cho biết, kiểu chỉ lướt nhanh thôi chứ không ngồi đọc kỹ nội dung, mà thấy bố cục họ để khá rõ ràng nên nhìn phát là định vị được ngay mình đang ở đâu. Cái menu nằm chỗ dễ thấy, bấm qua lại vài mục cũng mượt nên không phải kéo lên kéo xuống nhiều. Mình để ý mấy phần thông tin trên trang được chia thành từng khối dạng ô, khoảng cách ổn nên lướt xuống vẫn thấy gọn mắt. Nói chung cảm giác dùng bình thường, không cần “học” cách xem. Tới đoạn bảng số liệu trình bày theo cột nhìn thoáng, chữ không…

Like

terrygr.a.y.78.4.41
Sep 06

go88 lúc đầu mình cũng hơi lăn tăn kiểu “lại thêm một trang nói cho vui thôi chứ gì”, nên vào chỉ định lướt vài phút cho biết, ai ngờ họ viết nội dung theo dạng hỏi-đáp khá dễ nuốt, đọc không bị cảm giác đang nghe thuyết trình. Có mục nói về chuyện uy tín với trả thưởng, họ còn nhắc tới chứng nhận IOM (Isle of Man) nên ít nhất là có cái để người ta bám vào mà tự đánh giá, chứ không chỉ toàn lời hứa miệng. Mình cũng thích kiểu họ không cố làm dài. Nhìn qua là hiểu. Cuộn xuống phát là thấy các đoạn ngắn, rõ ràng. Mấy khối nội dung dạng Q&A…

Like
Featured Posts
Recent Posts
Archive
Search By Tags
Follow Us
  • Facebook Basic Square
  • Twitter Basic Square
  • Google+ Basic Square
bottom of page